Theo Vietnamnet.
Minh họa vui: Hoinhammit
“Đặc điểm nổi bật của tính cách này là không muốn ai hơn
mình, nên tìm mọi cách cào bằng tất cả, và ghét bỏ những người xuất sắc” - Nhà
nghiên cứu và phê bình Phan Cẩm Thượng nói về thói tọc mạch của người Việt.
Người Việt thường không muốn ai hơn mình
- Ông đánh giá như thế nào về tính cộng đồng của người Việt trong các mối quan
hệ gia đình, xã hội?
Nhà nghiên cứu Phan Cẩm Thượng: Mọi tính cách của một dân tộc, một nhóm
sắc tộc không đứng im mà có sự biến đổi theo thời gian. Tính cộng đồng và quan
hệ gia đình xã hội của người Việt thời phong kiến và ngày nay hoàn toàn khác
nhau, nên cũng cần xem xét nó trong đời sống cụ thể.
Trong truyền thống, tính cộng đồng của người Việt trong chiến tranh là khá cao,
vì đó là lúc vận mệnh sống còn của từng người phụ thuộc vào nhau, nhưng khi
thời bình, tính cộng đồng này thu hẹp ở mức độ làng xã và rất cục bộ.
Quan hệ gia đình và xã hội thời phong kiến khá chặt chẽ dựa trên nền tảng của
Nho giáo, và tất nhiên là những giáo lý của Phật giáo và tín ngưỡng thờ tổ
tiên. Tuy nhiên trong thời mới, các quan hệ đó thay đổi về hình thức và bản
chất. Xu hướng Tây học và quan hệ gia đình xã hội mới ít nhiều gia nhập vào đời
sống của người Việt hiện nay.
- Có ý kiến cho rằng, bên cạnh những đặc tính tốt tạo nên sự quan tâm, tương
trợ lẫn nhau, thì tính cộng đồng cũng dẫn đến những thói quen xấu như thói quen
tọc mạch, chĩa mũi và nói xấu lẫn nhau. Ông nghĩ sao về ý kiến này ?
Người Việt, hay nói chính xác hơn là người nông dân Việt Nam sống trong làng
xã hơn 500 năm qua, ở đó người ta luôn nhòm ngó, bàn bạc về nhau, giúp đỡ hay
ghét bỏ nhau, cũng trong phạm vi cái làng. Cho đến nay, dù ra thành phố, làm
việc trong các tổ hợp công nghiệp, thói quen ấy chưa thay đổi bao nhiêu. Anh bị
ốm thì người ta đến thăm, anh kiếm được nhiều tiền thì người ta ghét. Năng suất
lao động chưa trở thành thước đo con người, mà vẫn đánh giá nhau qua cư xử nên
tọc mạch, nhòm ngó nhau vẫn là thường nhật.
- Vậy thì ông nghĩ như thế nào về thói quen tọc mạch của người Việt?
Trong nước, tính cách này chủ yếu có ở miền Bắc, ở miền Nam ít hơn. Người Nam
ăn nhậu, vui vẻ, ít bới móc, nói xấu, có lẽ do được thoát ly đời sống bao cấp
và làng xã thuần túy sớm.
Tính cộng đồng của người Việt trong đời sống hàng ngày cũng không cao, nhất là
khi ra nước ngoài, nơi rất cần tính cộng đồng. Đặc điểm nổi bật của tính cách
này là không muốn ai hơn mình nên tìm mọi cách cào bằng tất cả, và ghét bỏ
những người xuất sắc.
Thói quen xấu làm cho dân tộc bị thụt lùi về khoa học và nghệ thuật
- Có phải sự quan tâm thái quá đã vô tình dẫn đến những thói quen xấu đó, hay
là vì một mục đích nào khác, thưa ông?
Trong sự để ý lẫn nhau, có thể nói người Việt cũng có mặt tốt. Ma chay, cưới
xin, ốm đau, khó khăn… người cùng làng, cùng cơ quan, cùng lứa thường chia sẻ,
thăm hỏi lẫn nhau. Mục đích vụ lợi không có, mà tình nghĩa luôn được đề cao.
Tuy nhiên, tình cảm quá cũng dẫn đến sự phán đoán lý trí ít được sử dụng, tức
là cái mục đích lớn thường bị chủ nghĩa tình cảm làm lu mờ. Người ta không quan
tâm đến nhà bác học, nghệ sĩ nọ làm ra công trình gì, mà để ý ông ấy có thân ái
với mình không. Chuyện nhỏ này, thực ra làm cho dân tộc thụt lùi rất nhiều mặt
về khoa học và sáng tạo nghệ thuật.
- Cũng có ý kiến cho rằng, thói quen nói xấu, tọc mạch là thói xấu bản năng của
con người. Ông có đồng ý với ý kiến này không? Tại sao?
Con người sinh ra và lớn lên có cả tính tốt lẫn tính xấu, nhưng thói quen,
mục đích và truyền thống cộng đồng sẽ quyết định tính cách nào nổi trội. Có dân
tộc lấy sự khám phá sáng tạo, dẫn đường làm mục đích, thì đương nhiên họ phải
dẹp bỏ những cái vụn vặt. Lại có những dân tộc lấy ăn ở, làm giàu, tranh đoạt
làm mục đích thì đương nhiên cũng phát triển tính cách tiểu xảo, lừa lọc và thiển
cận. Đây là sự lựa chọn.
Có nhiều cái xấu còn đang được giáo dục
- Theo ông, những môi trường nào và những yếu tố nào thì sẽ tạo điều kiện cho
tính xấu này phát triển?
Môi trường nào cũng có thể sinh ra cái tốt và cái xấu, nhưng môi trường tốt,
có mục đích lớn lao, thì cái tốt là bề mặt xã hội, là đạo đức, quy luật, cái
xấu núp dưới những mặt trái và luôn run sợ. Hiện có nhiều cái xấu đang công
khai, được sử dụng để kiếm lời, thậm chí được giáo dục…
- Vậy thì ông đánh giá như thế nào về văn hóa ứng xử, văn hóa đạo đức của người
Việt trong các mối quan hệ xã hội, quan hệ kinh doanh ở nước ta hiện nay?
Nhiều người quan tâm đến sự xuống dốc của văn hóa đạo đức ngày nay, nhưng cần
đặt mọi hoạt động xã hội ngày nay vào trong một hoàn cảnh kinh tế khác rất khốc
liệt, buộc mọi quan hệ ứng xử thay đổi theo. Do đó muốn giải quyết văn hóa ứng
xử không thế chỉ hô hào chung chung, mà cần giải quyết từ lao động và hành
chính. Người ta quan tâm đến văn hóa đạo đức, nhưng lại không quan tâm đến văn
hóa nghệ thuật, trong khi đó, chính đời sống văn hóa nghệ thuật nếu được nâng
cao thì tự nhiên đạo đức xã hội sẽ được giải quyết.
Đây chính là phần yếu nhất của chúng ta.
- Tuy nhiên thời nay, người ta cũng đang nói rất nhiều về sự vô cảm, và nhẫn
tâm đối với đồng loại. Tại sao lại có sự mâu thuẫn này?
Xã hội cộng đồng cao xưa kia buộc người ta quan tâm đến nhau và tham gia cứu
trợ nếu có thể. Nhưng xã hội công nghiệp, thời gian là vàng, trách nhiệm gắn
với chuyên môn, dẫn đến sự bàng quan nếu không thuộc chuyên môn của mình. Ví dụ
ra đường không phải là bác sĩ thì chớ đụng đến người bệnh. Đây là vấn đề nhân
loại, không riêng gì ta, nếu bạn ra nước ngoài, có lăn ra đường vì lý do gì đó,
thì người ta cũng mặc kệ, hoặc tốt nhất là gọi điện cho nhà chức trách. Đôi khi
là muộn, hoặc người bình thường hoàn toàn có thể cứu giúp.
- Xin trân trọng cảm ơn ông !


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét