Bây giờ, đã thành quy định chính thức, nước ta ít nhất một năm một lần cả xã hội đổ xô chăm chút cho một việc mà ai cũng trải qua, ai cũng phải làm như một việc bình thường, nhưng vì chúng ta biến nó thành bất thường nên nó vô cùng bất thường, ấy là thi cử..
Trước ngày thi mấy tháng thì đã rộn rịp lắm rồi, họp hành quán triệt các kiểu, khắp các cơ quan ban ngành đoàn thể đều quán triệt, học sinh phụ huynh càng quán triệt. Các cấp các ngành lên kế hoạch rồi xin và xuất ngân sách cho thi cử. Học sinh và phụ huynh thì cũng tính toán cho thi cử. Bán cái gì, dành bao nhiêu cho con đi thi... cả xã hội rùng rùng như trận mạc.
Rồi ngày thi đến. Sinh viên tình nguyện, cảnh sát giao thông, cảnh sát bảo vệ, các nhà trọ khách sạn, vườn hoa, ghế đá... rầm rập phục vụ thí sinh. Càng ngày việc phục vụ thí sinh càng cẩn thận, chu đáo. Chu đáo tới mức các cháu lớp 12 tưởng mình là... mẫu giáo. Những là đút cơm cho con, quạt mát cho con, đến xe ôm chở đến tận nơi, thậm chí cả xe cảnh sát, xe quân đội, tình nguyện viên che dù dắt qua đường, làm hành rào sống giữa trưa nắng bảo vệ thí sinh (còn ai bảo vệ SV tình nguyện thì chưa biết, bởi mới năm ngoái thì sinh viên tình nguyện này cũng là thí sinh?). Rồi là cơm miễn phí, nước miễn phí đưa tận tay, nhà dân mời về nghỉ, nấu cơm cho ăn vân vân đủ loại đủ kiểu. Thí sinh chỉ việc nhớ không mang điện thoại và phao vào phòng thi. Thế mà chúng vẫn mang, làm gì nhau. Bố mẹ vật vờ chờ, nhiều người bị đột quỵ, nhiều người bị tai nạn giao thông, có người té lầu... Tóm lại cả xã hội tham gia vào thi cử, trong khi, nếu coi là bình thường, thì đấy là việc của bọn học sinh lớp 12, học xong thì thi, như học lái xe vậy, có ai đấy đã ví von như thế, giản đơn và tiện lợi.
Lâu nay chúng ta học theo kiểu tầm chương trích cú, và thi cũng thế. Sở dĩ phao phiếc tràn lan bởi phương pháp học thụ động, học theo ý sách giáo khoa, ý thầy cô là chính, nói ra ngoài là trượt nên đã biến học sinh thành những con vẹt. Đấy là lối học bất bình đẳng, thầy là thế lực tối cao, học sinh chỉ có nghe và nhớ chứ không có liên hệ, phản biện… vậy nên giờ có ra đề kiểu mới, để học sinh vận dụng kiến thức, áp dụng vào đời sống, thì không chỉ trò chết mà thầy chấm cũng… lao đao.
| Giải phân cách sống |
| Ngóng con .. |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét