Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư
Nó làm cho cái thế cầu vừa đủ xài cả trăm năm nay
trở nên khiêm tốn, dù khái niệm “đủ xài” cũng đã là vô cùng. Mâm trái cầu
dư trên bàn thờ mờ nhạt lòng thành, lẩn khuất sự tham lam, sự bất kính với
vong linh người khuất mặt. Ông bà vốn bó miệng vì sung chát, đu đủ non, giờ chỉ
biết ngồi ngó thứ trái lạ mà bọn người kia sợ chết dại không dám rớ. Thời của
ngoại tôi, cúng vú sữa đầu mùa lên bàn thờ họ luôn chọn những trái chín ngon
nhất. Bà ngoại tin người chết gì cũng biết, có lòng hay chỉ qua quýt họ đều
hay. Mâm cúng thành kính xưa giờ nhuốm mùi đổi chác. Không phải ai đội hoa quả
đến chùa cũng với tâm thế cho đi, chẳng cầu xin gì. Từ cầu no đủ cho đến cầu dư
dả, trong lòng tham tăng bậc có sự kiên nhẫn xuống thang.
Thời thế gì mà sốt ruột. Nhà hàng xóm lại đổi chiếc xe hơi
đời mới. Thằng bạn học giờ là doanh nhân trẻ vào tốp mười cả nước. Cô bạn cùng
sở làm vừa sắm túi Cucci. Ông anh bên vợ trúng số. Có hàng ngàn lý do để sốt
ruột, nhấp nhổm sau cái quãng chỉ so đo chuyện mâm cơm có thịt hay không có
thịt, độn khoai hay không độn khoai. Cơn khát này không phải chỉ giàu, mà phải
giàu nhanh như thể thời gian chỉ dành cho những người biết chụp giật, kể cả
chụp giật ơn phước của tổ tiên, thánh thần.
Cái sự cuồng tín với những thứ xung quanh thánh thần (không
phải với thánh thần), là hệ thống đức tin sụp đổ. Người ta không quên cái câu
có làm thì mới có ăn của ông bà dạy, nhưng nhìn lên họ nhìn thấy nhan nhản
những kẻ chẳng làm gì mà vẫn phờn phơ, vẫn ngồi trên trước. Nhìn xuống lại muôn
trùng người tốt lăn lóc mưu sinh, sống thua thiệt cả đời. Chỉ có một thứ thay
đổi số phận con người : phép màu của thần thánh. Nhưng thần thánh chưa chắc
công bằng, biết đâu lại chiều chuộng kẻ có tiền có quyền. Thôi cướp lấy cho
chắc ăn. Chẳng có gì chắc chắn trong việc đứng chờ thì sẽ đến lượt mình như là
đến tuổi sẽ nhận được số hưu.
Trong tờ giấy mà mấy chị đàn bà xúi nhau học thuộc lòng để
khấn vái lúc đi chùa, bốn chữ gia đạo bình an đứng sau cùng, sau “làm một được
hai, trồng một gặt mười…”. Mấy chị, cũng như nhiều người khác, vào chùa không
phải để cầu an. Bây giờ, lúc rạp mình trước đức Phật là lúc tâm chúng sinh bất
an nhất.
Chịu khó ngồi lâu nhìn tháng Giêng (không chỉ năm nay) thì
sẽ thấy nó trở thành một lễ hội vơ vét khổng lồ. Kẻ vét hy vọng từ trời, kẻ vét
túi khách hành hương, địa phương vét phí. Đứng ở đền chùa, thấy lòng người đang
loạn lạc rõ ràng hơn bất cứ chỗ nào. Vỡ đê đạo đức, cháu vác dao rượt chém bà.
Vỡ đê đức tin, lộc trời rủ nhau đi cướp. Mai kia không biết thêm hệ thống tinh
thần nào đổ nữa đây, chính quyền nhìn thấy cảnh đền Trần mà không lo thì hơi
lạ. Bởi chuyện ở sân đền là họ sốt ruột lắm rồi, đến nỗi giẫm đạp trên đồng
loại, đức tin. Ai dám chắc sốt ruột đến thế thì thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét