Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

Hoinhammit, 15/5/2012

Cửa biển Kỳ Hoa, trước đền Bà Hải, (Xuân 2012)
Không ai ở Hà Tĩnh mà không biết bài hát "Khúc hát sông quê"  nổi tiếng của nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo qua giọng hát ngọt ngào của ca sỹ Anh Thơ. Nhưng quả thực không mấy người biết đến bài thơ nguyên gốc của nó, đó là bài thơ cùng tên "Khúc hát sông quê" của nhà thơ Lê Huy Mậu.


Rú Cấm, Xuyên Cẩm, Kỳ Xuyn, (Xuân 2012)
Bài hát tuyệt vời nhưng được như thế cũng bởi bài thơ quá hay và nhiều hình ảnh thấm đẫm quê nhà, tuổi thơ... Những hình ảnh cứ hiện về ngập tràn trong ta và chợt thấy lòng rưng rưng một miền nhớ... "này dòng sông / ngươi còn nhớ chốn ta ngồi ngóng mẹ / phiên chợ Lường vời vợi tuổi thơ ta /sao ngày ấy ta dễ ngoan đên thế /mẹ cho ta một xu bánh đa vừng ..."

Mời bà con nhâm nhi bài thơ vừa nghe ca khúc phổ nhạc từ bài thơ này nhé.




Khúc hát sông quê
Thơ LÊ HUY MẬU

Ngỡ như người đã hát thay tôi
ngỡ như tôi đã lẫn vào câu hát
tuổi thơ ơi!!
quá nửa đời phiêu dạt
ta lại về úp mặt vào sông quê
như thuở nhỏ úp mặt vào lòng mẹ
để tìm sự chở che…
*
Xin bắt đầu từ hạt phù sa
ta cúi nhặt tình cờ bên bờ sông tháng Chạp
ôi! Phù sa
những cá thể tự do trong hành trình của đất
đêm nao
chớp bể, mưa nguồn
trong cơn thác lũ
trong sóng đỏ
đất đi
kiến tạo
sinh thành…
*
Em ơi!
quả ớt cay bổi hổi
trên bãi sông
thuở chưa dấu chân người
anh nghe nói
có một thời
tất cả còn hoang dại
tổ tiên ta chỉ hái lượm mà thôi
lại nghe nói
thuở ta chưa biết ăn gì cả
ta cùng cây cỏ sinh đôi
rồi cây cỏ ăn ta
rồi ta ăn cây cỏ
cũng là khi cay đắng, ngọt bùi
ta và đất kết giao
lấy dòng sông làm lời thề non nước…
*
Chẳng biết ta đã ăn ở thế nào với đất
mà đất lở sông ơi!
nơi ta chăn trâu thả diều ngày cũ đã đâu rồi
hạt đất quê ta giờ đã bồi về đâu chẳng biết
có làng xóm nào sinh
có hòn đảo nào sinh
từ hạt đất bờ sông quê ta lở
như cuộc đời ta khuyết hao
để đắp bồi rờ rỡ
những sớm má hồng ríu rít cháu con ta…
*
Này dòng sông!
ai đã đặt tên cho sông là sông Cả?
ai đã gọi sông Cả là sông Lam ?
ta đơn giản chỉ gọi là con sông quê hương
tháng ba phù sa sóng đỏ
cá mương đớp ngọn lúa đòng đòng
tháng năm
ta lặn bắt cá ngạnh nguồn
tháng chín
cá lòng bong
ta thả câu bằng mồi con giun vạc
tháng chạp
ta nếm vị heo may trên má em hồng…
Để rồi ta đi khắp núi sông
ta lại gặp
tháng ba… tháng năm… tháng chạp
trong vị cá sông
trên má em hồng…
*
Này dòng sông
ngươi còn nhớ chốn ta ngồi ngóng mẹ
phiên chợ Lường vời vợi tuổi thơ ta
sao ngày ấy ta dễ ngoan đên thế
mẹ cho ta một xu bánh đa vừng
ta ngoan hết một ngày
ta ngoan suốt cả năm
ta thương mẹ đên trọn đời ta sống
quê hương ta nghèo lắm
ta rửa rau bến sông cho con cá cùng ăn
ta mổ lợn
con quạ khoang cũng ngồi chờ chia thịt
cá dưới sông cũng có Tết như người trên bãi sông
ta trồng cây cải tươi
ta ăn lá còn bướm ong thì hút mật
lúa gặt rồi – còn lại rơm thơm
trâu đủng đỉnh nhai cả mùa đông lạnh…
*
Cùng một bến sông
phía dưới trâu đằm
phía trên ta tắm…
trong ký ức ta
sao ngày xưa yên ổn quá chừng
một dòng xanh trong chảy mãi đến vô cùng !…

Chú thích:
(*) Bài thơ này đã được nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo phổ nhạc thành nhạc phẩm cùng tên.


2 nhận xét:

  1. Đọc bài thơ mà nhớ cha nhớ mẹ nhớ quê quá chừng. ..Cảm ơn nhà thơ, nhạc sỹ đã nói hộ lòng ta...

    Trả lờiXóa
  2. Quê mình chẳng có một dòng sông nhưng sao đọc bài thơ lên vẫn thấy như quê mình trong đó. Ôi nhớ quê quá chừng....!

    Quê mình chẳng có một chợ Lường nhưng lại có chợ Voi và tuổi thơ ta cũng ngồi ngóng mẹ để ăn bánh tráng vưng, kẹo kéo sái mồm...

    Quê mình ơi, ta không có một dòng sông nhưng lại có một dòng sông ký ức tuổi thơ, nơi ta có thể úp mặt vào đấy mỗi khi mệt mỏi, đớn đau... trên đường đời gió bụi.

    Cho ta được yêu quê dẫu cả khi qua hết cả cuộc đời ...

    Trả lờiXóa