Lê Thanh Phong
Với các ca sĩ, ban đầu họ
tự cho mình may mắn vì tài chỉ tầm tầm. Nhưng lâu dần, thấy fan “đông như quân
Nguyên” nên họ tưởng mình là thiên tài thật. Cho nên, họ không chỉ là quái nhân
trên sân khấu mà trong cuộc sống cũng biến mình thành quái nhân, phát ngôn và
hành xử nhố nhăng hợm hĩnh kiểu như khóa môi nhà sư.
Có những người yêu nhạc,
với chương trình của các loại “sao” này, cho không vé họ cũng không cần. Nhưng
số đó quá ít, còn fan mê mẩn lại quá đông. Thế là các ca sĩ càng ảo giác thiên
tài và tiếp tục hét giá khủng, số đông lại hoan nghênh nhiệt liệt. Chưa kể
nhiều trọc phú sẵn sàng mời “sao” về hát đám cưới giá vài trăm triệu đồng để bà
con thôn xóm được tận mắt nhìn thần tượng và có cơ hội xin chữ ký.
Thần tượng âm nhạc loại
quái chiêu này sinh ra từ sự tưởng tượng của những người giàu trí tưởng tượng,
nhưng nghèo óc thẩm mỹ.
| Mỹ Tâm ăn cu đơ |
Trở lại câu chuyện của cái
lắc đầu. Vậy thì ai bắt sự kiện bắn pháo hoa quốc tế của thành phố Đà Nẵng hay
các chương trình kỷ niệm của các địa phương, đơn vị khác phải mời cho được
“sao”? Chẳng ai bắt cả, mà chính các đơn vị này tự lấy tay buộc mình. Đối với
những đơn vị tổ chức kinh doanh, bán vé, họ tự tính toán và thuê ca sĩ giá bao
nhiêu là việc của họ, còn những sự kiện cộng đồng, lễ kỷ niệm, việc gì phải bỏ
ra số tiền “khủng” để nuôi các “sao” thị trường?
Nếu có nhiều nhà tổ chức
lắc đầu đối với cátsê hét quá cao của ca sĩ như Chủ tịch Văn Hữu Chiến thì thị
trường âm nhạc có khi lấy lại được thăng bằng, công chúng tỉnh ngộ trước “thần
tượng âm nhạc” và ca sĩ cũng bớt đi ảo tưởng thiên tài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét